浣纱篇赠陆上人

唐代 宋之问
越女颜如花,越王闻浣纱。国微不自宠,献作吴宫娃。 山薮半潜匿,苎萝更蒙遮。一行霸句践,再笑倾夫差。 艳色夺人目,斅嚬亦相夸。一朝还旧都,靓妆寻若耶。 鸟惊入松网,鱼畏沉荷花。始觉冶容妄,方悟群心邪。 钦子秉幽意,世人共称嗟。愿言托君怀,倘类蓬生麻。 家住雷门曲,高阁凌飞霞。淋漓翠羽帐,旖旎采云车。 春风艳楚舞,秋月缠胡笳。自昔专娇爱,袭玩唯矜奢。 达本知空寂,弃彼犹泥沙。永割偏执性,自长薰修芽。 携妾不障道,来止妾西家。
yuè yán huā   yuè wáng wén huàn shā guó wēi chǒng   xiàn zuò gōng
shān sǒu bàn qián   zhù luó gèng méng zhē xíng jiàn   zài xiào qīng chāi
yàn duó rén   xiào pín xiāng kuā zhāo hái jiù   jìng zhuāng xún ruò
niǎo jīng sōng wǎng   wèi chén huā shǐ jué róng wàng   fāng qún xīn xié
qīn zi bǐng yōu   shì rén gòng chēng jiē yuàn yán tuō jūn huái 怀   tǎng lèi péng shēng
jiā zhù léi mén   gāo líng fēi xiá lín cuì zhàng   cǎi yún chē
chūn fēng yàn chǔ   qiū yuè chán jiā zhuān jiāo ài   wán wéi jīn shē
běn zhī kōng   yóu shā yǒng piān zhí xìng   zhǎng xūn xiū
xié qiè zhàng dào   lái zhǐ qiè 西 jiā