还家 其一

清代 顾淳庆
旅梦犹京国,归程已越山。津亭银杏步,烟水铁林关。 乡树中流辨,征云极浦还。土音经耳熟,入听足怡颜。
mèng yóu jīng guó   guī chéng yuè shān jīn tíng yín xìng   yān shuǐ tiě lín guān
xiāng shù zhōng liú biàn   zhēng yún hái yīn jīng ěr shú   tīng yán