还家呈伯氏

宋代 黄庭坚
去日樱桃初破花,归来著子如红豆。 四时驱迫少须臾,两鬓飘零成老丑。 永怀往在江南日,原上急难风雨後。 私田苦薄王税多,诸弟号寒诸妹瘦。 扶将白发渡江来,吾二人如左右手。 苟从禄仕我邅回,且慰家贫兄孝友。 强趋手板汝阳城,更责愆期被词诟。 法官毒螫草自摇,丞相霜威人避走。 贱贫孤远盖如上此,此事端于我何有。 扛囊粟麦七十钱,五人兄弟二十口。 官如元亮且折腰,心似次山羞曲肘。 北窗书册久不开,筐箧黄尘生锁钮。 何当略得共诗论,况乃雍容把杯酒。 意气敷腴贵壮年,不早计之且衰朽。 安得短船万里随江风,养鱼去作陶朱公。 斑衣奉亲伯与侬,四方上下相依从。 用舍由人不由己,乃是伏辕驹犊耳。
yīng táo chū huā   guī lái zhù zi hóng dòu
shí shǎo   liǎng bìn piāo líng chéng lǎo chǒu
yǒng huái 怀 wǎng zài jiāng nán   yuán shàng nàn fēng hòu
tián báo wáng shuì duō   zhū hào hán zhū mèi shòu
jiāng bái jiāng lái   èr rén zuǒ yòu shǒu
gǒu cóng shì zhān huí   qiě wèi jiā pín xiōng xiào yǒu
qiáng shǒu bǎn yáng chéng   gèng qiān bèi gòu
guān shì cǎo yáo   chéng xiàng shuāng wēi rén zǒu
jiàn pín yuǎn gài shàng   shì duān yǒu
káng náng mài shí qián   rén xiōng èr shí kǒu
guān yuán liàng qiě zhé yāo   xīn shì shān xiū zhǒu
běi chuāng shū jiǔ kāi   kuāng qiè huáng chén shēng suǒ niǔ
dāng lüè gòng shī lùn   kuàng nǎi yōng róng bēi jiǔ
guì zhuàng nián   zǎo zhī qiě shuāi xiǔ
ān duǎn chuán wàn suí jiāng fēng   yǎng zuò táo zhū gōng
bān fèng qīn nóng   fāng shàng xià xiāng cóng
yòng shè yóu rén yóu   nǎi shì yuán ěr