还家

宋代 刘攽
久客常念归,还家自深愿。虽非湖海游,早已时节变。 果裸施于宇,蟏蛸巧相衒。墙根思哀蛩,危栋辞归燕。 贫加乡闾慕,病益儿女恋。栖迟免路旁,未厌茅屋贱。 衡门过凉雨,秋草盈芳甸。耕耘傥及时,筋力自此劝。
jiǔ cháng niàn guī   huán jiā shēn yuàn suī fēi hǎi yóu zǎo   shí jié biàn    
guǒ luǒ shī   xiāo shāo qiǎo xiāng xuàn qiáng gēn āi qióng wēi   dòng guī yàn    
pín jiā xiāng   bìng ér liàn chí miǎn páng wèi   yàn máo jiàn    
héng mén guò liáng   qiū cǎo yíng fāng diàn gēng yún tǎng shí jīn   quàn