还家

宋代 王安石
还家岂不乐,生事未应闲。 朝日已复出,征鞍方更攀。 伤心百道水,阂目万重山。 何以忘羁旅,翛然醉梦间。
huán jiā   shēng shì wèi yìng xián
cháo chū   zhēng ān fāng gèng pān
shāng xīn bǎi dào shuǐ   wàn chóng shān
wàng   xiāo rán zuì mèng jiān