花娘歌

宋代 梅尧臣
花娘十二能歌舞,籍甚声名居乐府。 荏苒其间十四年,朝作行云暮行雨。 格夫气俊能动人,人能动之无几许。 前岁适从江国来,时因醼席相微语。 虽有幽情未得传,暗絅殷勤度寒暑。 去春送客出东城,丹中接膝已心倾。 自兹稍稍有期约,五月连航并钓行。 曲堤别蒲无人处,始笑鸳鸯浪得名。 尔後频逢殊嬿婉,各恨从来相见晚。 月下花前不暂离,暂离已抵银河远。 青鸟传音日几回,鸡鸣归去暮还来。 经秋度腊无纤失,爱极情专易得猜。 前时南圃寻芳奔,小忿小胜投袂起。 官私乘衅作威棱,督促食惶去闾里。 萧萧风雨满长溪,一舸翩然逐流水。 忽逢小史向城来,泣泪寄言心欲死。 愿郎日日致青云,妾已长甘在泥滓。 更悲恩竟不得终,世事难凭何若此。 郎闻兹语痛莫深,天地无穷恨无已。 我今为尔偶成章,便欲缄之托双鲤。
huā niáng shí èr néng   shèn shēng míng yuè  
rěn rǎn jiān shí nián   cháo zuò xíng yún xíng  
jùn néng dòng rén   rén néng dòng zhī  
qián suì shì cóng jiāng guó lái   shí yīn yàn xiāng wēi  
suī yǒu yōu qíng wèi chuán   àn jiōng yīn qín hán shǔ  
chūn sòng chū dōng chéng   dān zhōng jiē xīn qīng  
shāo shāo yǒu yuē   yuè lián háng bìng diào xíng  
bié rén chù   shǐ xiào yuān yāng làng míng  
ěr hòu pín féng shū yàn 嬿 wǎn   hèn cóng lái xiāng jiàn wǎn  
yuè xià huā qián zàn   zàn yín yuǎn  
qīng niǎo chuán yīn huí   míng guī hái lái  
jīng qiū xiān shī   ài qíng zhuān cāi  
qián shí nán xún fāng bēn   xiǎo fèn 忿 xiǎo shèng tóu mèi  
guān chéng xìn zuò wēi léng   shí huáng  
xiāo xiāo fēng mǎn zhǎng   piān rán zhú liú shuǐ  
féng xiǎo shǐ xiàng chéng lái   lèi yán xīn  
yuàn láng zhì qīng yún   qiè zhǎng gān zài  
gèng bēi ēn jìng zhōng   shì shì nán píng ruò  
láng wén tòng shēn   tiān qióng hèn  
jīn wéi ěr ǒu chéng zhāng   biàn 便 jiān zhī tuō shuāng