寰海清

宋代 王庭珪
画鼓轰天。暗尘随宝马,人似神仙。天恁不教昼短,明月长圆。天应未知道,天天。须肯放、三夜如年。流酥拥上香軿。为个甚、晚妆特地鲜妍。花下清阴乍合,曲水桥边。高人到此也乘兴,任横街,一一须穿。莫言无国艳,有朱门、锁婵娟。
huà hōng tiān àn chén suí bǎo   rén shì shén xiān tiān nèn jiào zhòu duǎn   míng yuè cháng yuán tiān yìng wèi zhī dào   tiān tiān kěn fàng sān nián liú yōng shàng xiāng píng 軿 wèi shén wǎn zhuāng xiān yán huā xià qīng yīn zhà   shuǐ qiáo biān gāo rén dào chéng xìng   rèn héng jiē   chuān 穿 yán guó yàn   yǒu zhū mén suǒ chán juān