黄子羽山长为不及同山行次余东发别余韵见寄

宋代 陈著
文脉丝垂感慨深,奎躔今直鄮山阴。 末流自逐狂澜倒,独步直成空谷音。 四海园林春事里,一家松竹岁寒心。 相知不必长相见,明月春风处处寻。
wén mài chuí gǎn kǎi shēn   kuí chán jīn zhí mào shān yīn  
liú zhú kuáng lán dào   zhí chéng kōng yīn  
hǎi yuán lín chūn shì   jiā sōng zhú suì hán xīn  
xiāng zhī zhǎng xiàng jiàn   míng yuè chūn fēng chù chù xún