黄子久山水二首 其二

宋代 郑元祐
众人皆黠我独痴,头蓬面皱丝鬓垂。勇投南山刺白额,饥缘东岭采青芝。 仲雍山趾归休日,尚馀平生五色笔。画山画水画楼台,万态春云研坳出。 只今年已八十馀,无复再投光范书。留得读书眼如月,万古清光满太虚。
zhòng rén jiē xiá chī   tóu péng miàn zhòu bìn chuí yǒng tóu nán shān bái é   yuán dōng lǐng cǎi qīng zhī
zhòng yōng shān zhǐ guī xiū   shàng píng shēng huà shān huà shuǐ huà lóu tái   wàn tài chūn yún yán ào chū
zhī jīn nián shí   zài tóu guāng fàn shū liú shū yǎn yuè   wàn qīng guāng mǎn tài