黄主事挽诗

明代 张宁
闻有高世士,筑室章贡间。弱冠失父母,门户一线悬。 独立无人境,巍然亘前山。起视丘垤群,坐我千仞巅。 娶妻良家女,生子当世贤。煌煌五色诏,星星双鬓斑。 如何两楹奠,一梦起长叹。伤哉同室亲,躯命不复延。 泣尽继以死,携手入重泉。嗟彼未亡人,区区何独难。
wén yǒu gāo shì shì   zhù shì zhāng gòng jiān ruò guàn shī mén   xiàn xuán 线    
rén jìng   wēi rán gèn qián shān shì qiū dié qún zuò   qiān rèn diān    
liáng jiā   shēng dāng shì xián huáng huáng zhào xīng   xing shuāng bìn bān    
liǎng yíng diàn   mèng cháng tàn shāng zāi tóng shì qīn   mìng yán    
jǐn   xié shǒu zhòng quán jiē wèi wáng rén   nán