黄州栖霞楼即景呈谢深道国正

宋代 戴复古
朝来栏槛倚晴空,暮来烟雨迷飞鸿。 白衣苍狗易改变,淡妆浓抹难形容。 芦洲渺渺去无极,数点断山横远碧。 樊山诸峰立一壁,非烟非雾笼秋色。 须臾黑云如泼墨,欲雨不雨不可得。 须臾云开见落日,忽展一机云锦出。 一态未了一态生,愈变愈奇人莫测。 使君把酒索我诗,索诗不得呼画师。 要知作诗如作画,人力岂能穷造化。
zhāo lái lán kǎn qíng kōng   lái yān fēi hóng 鸿  
bái cāng gǒu gǎi biàn   dàn zhuāng nóng nán xíng róng  
zhōu miǎo miǎo   shǔ diǎn duàn shān héng yuǎn  
fán shān zhū fēng   fēi yān fēi lóng qiū  
hēi yún    
yún kāi jiàn luò   zhǎn yún jǐn chū  
tài wèi liǎo tài shēng   biàn rén  
shǐ 使 jūn jiǔ suǒ shī   suǒ shī huà shī  
yào zhī zuò shī zuò huà   rén néng qióng zào huà