【黄钟】醉花阴_宝钏松金髻

元代 陈子厚
宝钏松金髻云亸,甚试曾浓梳艳裹,宽绣带掩香罗。鬼病厌厌,除见他家可。 【出队子】伤心无奈,遣离人愁闷多。见银台绛蜡尽消磨,玉鼎无烟香烬火,烛灭香消怎奈何?: 【幺】情郎去后添寂寞,盼佳期无始未。这一双业眼敛秋波,两叶愁眉蹙翠蛾,泪滴胭脂添玉颗。 【尾】着我倒枕捶床怎生卧?到二三更暖不温和,连这没人情的被窝儿也奚落我!
bǎo chuàn sōng jīn yún duǒ   shén shì céng nóng shū yàn guǒ   kuān xiù dài yǎn xiāng luó guǐ bìng yān yān   chú jiàn jiā
chū duì shāng xīn nài   qiǎn rén chóu mèn duō jiàn yín tái jiàng jǐn xiāo   dǐng yān xiāng jìn huǒ   zhú miè xiāng xiāo zěn nài    
yāo qíng láng hòu tiān   pàn jiā shǐ wèi zhè shuāng yǎn liǎn qiū   liǎng chóu méi cuì é   lèi yān zhī tiān
wěi zhe dào zhěn chuí chuáng zěn shēng   dào èr sān gēng nuǎn wēn   lián zhè méi rén qíng de bèi ér luò