【黄钟】刮地风 别思

元代 赵显宏
莫唱阳关且住者,怕听三叠。雕鞍去后早来些,争忍离别?舞台歌榭,好天 良夜。美满恩情,等闲抛撇。鸳鸯简再摺,平安字怎写?即渐里瘦了人也。春日 凝妆上翠楼,满目离愁。悔教夫婿觅封侯,蹙损眉头。园林春到,物华依旧。并 枕双歌,几时能够?团圆日是有,相思病怎休?都道我减了风流。慵整云鬟懒画 眉,此恨争知!有情何怕隔年期,总是呆痴。清明天气,女流闲戏。斗蹴秋斗, 有情无意。杨花正乱飞,莺声不住啼,睡梦里过了寒食。人比前春瘦几分,掩过 唐裙。思君一度一销魂,生怕黄昏。银挑尽,绣帏孤闷。切切悲悲,有谁亻秋 问口儿里怨恨,心儿里自忖:谁教你待做夫人? 叹世 昨日街头唤小哥,早两鬓婆娑。云间乌兔似撺梭,老了人呵。琴堂难坐,林 泉堪卧,山鸟山花,尽供吟和。清闲怎似他,功名不恋我,因此上落落魄魄。安 乐窝中且避乖,倒大优哉。寒梅不顾栋梁材,别样清怀。小庵茅盖,主人常在。 缄口藏舌,坐观成败。韩元帅阵开,楚重瞳命衰,汉高皇拆了坛台。
chàng yáng guān qiě zhù zhě   tīng sān dié diāo ān hòu zǎo lái xiē   zhēng rěn bié   tái xiè   hǎo tiān
liáng měi mǎn ēn qíng   děng xián pāo piě yuān yāng jiǎn zài zhé   píng ān zěn xiě   jiàn shòu le rén chūn
níng zhuāng shàng cuì lóu   mǎn chóu huǐ jiào 婿 fēng hóu   sǔn méi tóu yuán lín chūn dào   huá jiù bìng
zhěn shuāng   shí néng gòu   tuán yuán shì yǒu   xiāng bìng zěn xiū   dōu dào jiǎn le fēng liú yōng zhěng yún huán lǎn huà
méi   hèn zhēng zhī   yǒu qíng nián   zǒng shì dāi chī qīng míng tiān   liú xián dòu qiū dòu  
yǒu qíng yáng huā zhèng luàn fēi   yīng shēng zhù   shuì mèng guò le hán shí rén qián chūn shòu fēn   yǎn guò
táng qún jūn xiāo hún   shēng huáng hūn yín   tiāo jǐn   xiù wéi mèn qiē qiē bēi bēi   yǒu shuí rén qiū
wèn kǒu ér yuàn hèn   xīn ér cǔn   shuí jiào dài zuò rén       ?  tàn
zuó jiē tóu huàn xiǎo   zǎo liǎng bìn suō yún jiān shì cuān suō   lǎo le rén qín táng nán zuò   lín
quán kān   shān niǎo shān huā   jǐn gōng yín qīng xián zěn shì   gōng míng liàn   yīn shàng luò luò ān
zhōng qiě guāi   dǎo yōu zāi hán méi dòng liáng cái   bié yàng qīng huái 怀 xiǎo ān máo gài   zhǔ rén cháng zài
jiān kǒu cáng shé   zuò guān chéng bài hán yuán shuài zhèn kāi   chǔ zhòng tóng mìng shuāi   hàn gāo huáng chāi le tán tái