荒斋

唐代 贾岛
草合径微微,终南对掩扉。晚凉疏雨绝,初晓远山稀。 落叶无青地,闲身著白衣。朴愚犹本性,不是学忘机。
cǎo jìng wēi wēi   zhōng nán duì yǎn fēi wǎn liáng shū jué   chū xiǎo yuǎn shān
luò qīng   xián shēn zhù bái piáo yóu běn xìng   shì xué wàng