皇矣

先秦 诗经
皇矣上帝,临下有赫。监观四方,求民之莫。维此二国,其政不获。维彼四国,爰究爰度。上帝耆之,憎其式廓。乃眷西顾,此维与宅。 作之屏之,其菑其翳。修之平之,其灌其栵。启之辟之,其柽其椐。攘之剔之,其檿其柘。帝迁明德,串夷载路。天立厥配,受命既固。 帝省其山,柞棫斯拔,松柏斯兑。帝作邦作对,自大伯王季。维此王季,因心则友。则友其兄,则笃其庆,载锡之光。受禄无丧,奄有四方。 维此王季,帝度其心。貊其德音,其德克明。克明克类,克长克君。王此大邦,克顺克比。比于文王,其德靡悔。既受帝祉,施于孙子。 帝谓文王:无然畔援,无然歆羡,诞先登于岸。密人不恭,敢距大邦,侵阮徂共。王赫斯怒,爰整其旅,以按徂旅。以笃于周祜,以对于天下。 依其在京,侵自阮疆。陟我高冈,无矢我陵。我陵我阿,无饮我泉,我泉我池。度其鲜原,居岐之阳,在渭之将。万邦之方,下民之王。 帝谓文王:予怀明德,不大声以色,不长夏以革。不识不知,顺帝之则。帝谓文王:訽尔仇方,同尔弟兄。以尔钩援,与尔临冲,以伐崇墉。 临冲闲闲,崇墉言言。执讯连连,攸馘安安。是类是禡,是致是附,四方以无侮。临冲茀茀,崇墉仡仡。是伐是肆,是绝是忽。四方以无拂。
huáng shàng   lín xià yǒu jiān guān fāng   qiú mín zhī wéi èr guó   zhèng huò wéi guó   yuán jiū yuán shàng zhī   zēng shì kuò nǎi juàn 西   wéi zhái
zuò zhī píng zhī   zāi xiū zhī píng zhī   guàn liè zhī zhī   chēng rǎng zhī zhī   yǎn 檿 zhè qiān míng   chuàn zài tiān jué pèi   shòu mìng
shěng shān   zuò   sōng bǎi duì zuò bāng zuò duì   wáng wéi wáng   yīn xīn yǒu yǒu xiōng   qìng   zài zhī guāng shòu sàng   yǎn yǒu fāng
wéi wáng   xīn yīn   míng míng lèi   cháng jūn wáng bāng   shùn wén wáng   huǐ shòu zhǐ   shī sūn zi
wèi wén wáng   rán pàn yuán   rán xīn xiàn   dàn xiān dēng àn rén gōng   gǎn bāng   qīn ruǎn gòng wáng   yuán zhěng   àn zhōu   duì tiān xià
zài jīng   qīn ruǎn jiāng zhì gāo gāng   shǐ líng líng ā   yǐn quán   quán chí xiān yuán   zhī yáng   zài wèi zhī jiāng wàn bāng zhī fāng   xià mín zhī wáng
wèi wén wáng   huái 怀 míng   shēng   cháng xià shí zhī   shùn zhī wèi wén wáng   gòu ěr chóu fāng   tóng ěr xiōng ěr gōu yuán   ěr lín chōng   chóng yōng
lín chōng xián xián   chóng yōng yán yán zhí xùn lián lián   yōu guó ān ān shì lèi shì   shì zhì shì   fāng lín chōng   chóng yōng shì shì   shì jué shì fāng