黄叶辞

宋代 白玉蟾
男儿铁石肠,遇秋多凄凉。 节物遽凋变,今古堪悲伤。 西来白帝风,暗惊万叶黄。 拚与舞零落,此意付夕阳。 堪叹无数行子,只影天一方。 佳人去不返,苍烟冥八荒。 对此一黯然,两鬓沾吴霜。 自顾蒲柳姿,眇在烟水乡。 晚汀慨鸿雁,夜浦羞鸳鸯。 何当从宋玉,问路游高唐。
nán ér tiě shí cháng   qiū duō liáng
jié diāo biàn   jīn kān bēi shāng
西 lái bái fēng   àn jīng wàn huáng
pàn líng luò   yáng
kān tàn shù háng   zhī yǐng tiān fāng
jiā rén fǎn   cāng yān míng huāng
duì àn rán   liǎng bìn zhān shuāng
liǔ 姿   miǎo zài yān shuǐ xiāng
wǎn tīng kǎi hóng 鸿 yàn   xiū yuān yāng
dāng cóng sòng   wèn yóu gāo táng