黄鸦吟

宋代 陆游
嗟哉黄鸦一何陋!性喜隐翳藏荒囿。 烟深翅重飞不起,鸣声谷谷知雨候。 夜与妖鵩群,又似恶白昼。 羽毛不足辱弹射,滋味不足登俎豆。 捕之既无用,鬻之又不售。 譬之人以支离而全,木以拥肿而寿。 若予者智不能知农圃,学不能举孝秀,名不哗世,动得嘲诟,是亦天下不材之尤,尚何议乎汝後!
jiē zāi huáng lòu   xìng yǐn cáng huāng yòu
yān shēn chì zhòng fēi   míng shēng zhī hòu
yāo qún   yòu shì è bái zhòu
máo tán shè   wèi dēng dòu
zhī yòng   zhī yòu shòu
zhī rén zhī ér quán   yōng zhǒng ér shòu 寿
ruò zhě zhì néng zhī nóng   xué néng xiào xiù   míng huá shì   dòng cháo gòu   shì tiān xià cái zhī yóu   shàng hòu