黄湾述怀二十二韵寄钱思复

元代 贝琼
海岱初云扰,荆蛮遂土崩。 王公甘久辱,奴仆尽同升。 远将妻子,端居谢友朋。 草堂森苦竹,瓜圃蔓寒藤。 地尽山光断,天昏海气蒸。 夜深常畏虎,秋后更多蝇。 鹤发愁难理,乌皮懒自凭。 娉婷羞不荐,龌龊怯先登。 拔剑歌谁和,闻笳寝复兴。 过逢欣已绝,疾病恨相仍。 自拟秦民去,重烦鲁使征。 吹毛多见谪,刺舌尚须惩。 耆老惟君在,文章对客矜。 才全怀白璧,道重比朱绳。 虎榜名非忝,鸡林价尽增。 极知童子陋,深愧大巫称。 最忆春停骑,高谈夜剪灯。 病驹终弃掷,生鹘必飞腾。 迹已从信屈,时多任爱憎。 赋诗闲莫废,好事老犹能。 汉月今频满,天河本自澄。 山阴有孤棹,雪下兴还乘。
hǎi dài chū yún rǎo   jīng mán suì bēng  
wáng gōng gān jiǔ   jǐn tóng shēng  
yuǎn jiāng   duān xiè yǒu péng  
cǎo táng sēn zhú   guā màn hán téng  
jǐn shān guāng duàn   tiān hūn hǎi zhēng  
shēn cháng wèi   qiū hòu gèng duō yíng  
chóu nán   lǎn píng  
pīng tíng xiū jiàn   chuò qiè xiān dēng  
jiàn shuí   wén jiā qǐn xīng  
guò féng xīn jué   bìng hèn xiāng réng  
qín mín   zhòng fán shǐ 使 zhēng  
chuī máo duō jiàn zhé   shé shàng chéng  
lǎo wéi jūn zài   wén zhāng duì jīn  
cái quán huái 怀 bái   dào zhòng zhū shéng  
bǎng míng fēi tiǎn   lín jià jǐn zēng  
zhī tóng lòu   shēn kuì chēng  
zuì chūn tíng   gāo tán jiǎn dēng  
bìng zhōng zhì   shēng fēi téng  
cóng xìn   shí duō rèn ài zēng  
shī xián fèi   hǎo shì lǎo yóu néng  
hàn yuè jīn pín mǎn   tiān běn chéng  
shān yīn yǒu zhào   xuě xià xīng hái chéng