黄土坎

清代 韩鼎元
乱山合沓不容车,路入穷乡亦可嗟。于菟窥人浑似犬,羝羊分乳便名茶。 风声凄楚禽啼树,野色荒凉草戴花。落日亭亭何处宿,危岩寂寞几人家。
luàn shān róng chē   qióng xiāng jiē kuī rén hún quǎn   yáng fēn biàn míng 便 chá    
fēng shēng chǔ qín shù   huāng liáng cǎo dài huā luò tíng tíng chǔ wēi 宿   yán rén jiā