皇太子释尊诗

南北朝 王思远
龙图升曜,龟籍流芳。俗资儒从,化以学昌。葳蕤四代,昭晰三王。 挥发性灵,财成教方。 时陂乐沦,风凋礼失。缝掖不衣,章句岂术。蕴金孰砥,怀玉焉器。 养正者睿,敷文惟懿。 帝则昭天,皇图轶古。乃圣乃神,重规叠矩。霞构两庠,星陈二序。 横经若林,负书被宇。 国绪克隆,储晖允镜。玉粹萧芬,体元居正。温文自躬,敦悦以性。 崇道让齿,业大德盛。 高殿既筵,远言既宣。穷理尽奥,阐几洞玄。降情肃币,盥圣荐贤。
lóng shēng yào   guī liú fāng cóng huà   xué chāng wēi ruí dài zhāo   sān wáng      
huī xìng líng   cái chéng jiào fāng  
shí bēi lún   fēng diāo shī fèng zhāng   shù yùn jīn shú huái   yān 怀      
yǎng zhèng zhě ruì   wén wéi  
zhāo tiān   huáng nǎi shèng nǎi shén chóng   guī dié xiá gòu liǎng xiáng xīng chén   èr      
héng jīng ruò lín   shū bèi  
guó lóng   chǔ huī yǔn jìng cuì xiāo fēn   yuán zhèng wēn wén gōng dūn yuè   xìng      
chóng dào ràng chǐ 齿   shèng  
gāo diàn 殿 yán   yuǎn yán xuān qióng jǐn ào chǎn   dòng xuán jiàng qíng guàn shèng   jiàn xián