黄熟香

明代 释函可
黄熟可怜香,厥产在吾里。土人呼马牙,血结色微紫。 其次即乌云,其次即马尾。采择名女儿,纤纤勒玉指。 乾白净削除,细碎盈筐篚。江南竞崇之,曰此胜沉水。 沉水比佳人,此比隐君子。芳烈虽不如,甜静斯为贵。 豪达徇其名,贾人徇其利。遂使黄熟香,氤氲满天地。 我来大漠中,永谢芝兰气。何人遗此香,再拜泪及趾。 感别已经时,天外逢知己。非惟臭味投,恭敬桑与梓。
huáng shú lián xiāng   jué chǎn zài rén   xuè jié wēi
yún   wěi cǎi míng ér   xiān xiān lēi zhǐ
qián bái jìng xuē chú   suì yíng kuāng fěi jiāng nán jìng chóng zhī   yuē shèng chén shuǐ
chén shuǐ jiā rén   yǐn jūn zi fāng liè suī   tián jìng wèi guì
háo xùn míng   rén xùn suì shǐ 使 huáng shú xiāng   yīn yūn mǎn tiān
lái zhōng   yǒng xiè zhī lán rén xiāng   zài bài lèi zhǐ
gǎn bié jīng shí   tiān wài féng zhī fēi wéi chòu wèi tóu   gōng jìng sāng