黄山松歌和黄二

清代 洪亮吉
呜呼哲匠不可逢,拥肿拳曲无舂容。乾坤一气转巽艮,斯石为石松为松。 松华不承霜雪余,石妙欲出肤腴中。中臧元气蕴雷电,火土木石皆从同。 神祇千年爱护一,介则集古剥则凶。吁嗟灵境与世异,太古本遣丸泥封。 地灵药物溢丹井,帝悯黎庶遭鞠讻。中横巨石忽裂一,精液已漏无由缝。 卑枝无言入樵斧,合干已破缠交踪。流传世人不解爱,讵有苍翠蟠心胸。 裁枝屈盆恣糅矫,辇石㔉骨工磨砻。山川一朝物性失,光怪已去神不从。 其余巨者庶免劫,肌理入石无初终。山花分红极窈窕,幽草判绿何蒙茸。 含苞不虞神鬼泄,落实分遣猿猱供。我知画笔不得到,只有显晦无春冬。 驱除极感造化力,早以魑魅投寒空。阴崖点入势益陡,南北向背皆从峰。 根株偏能孕灵药,牙爪谁识非真龙。我行十步即一憩,树亦接引如朋从。 理奇终恐化作石,转运始信非人工。
zhé jiàng féng   yōng zhǒng quán chōng róng qián kūn zhuǎn xùn gěn   shí wèi shí sōng wèi sōng    
sōng huá chéng shuāng xuě   shí miào chū zhōng zhōng zāng yuán yùn léi diàn huǒ   shí jiē cóng tóng    
shén qiān nián ài   jiè xiōng jiē líng jìng shì tài   běn qiǎn wán fēng    
líng yào dān jǐng   mǐn shù zāo xiōng zhōng héng shí liè jīng   lòu yóu fèng    
bēi zhī yán qiáo   gàn chán jiāo zōng liú chuán shì rén jiě ài   yǒu cāng cuì pán xīn xiōng    
cái zhī pén róu jiǎo   niǎn shí zhǔ gōng lóng shān chuān zhāo xìng shī guāng   guài shén cóng    
zhě shù miǎn jié   shí chū zhōng shān huā fēn hóng yǎo tiǎo yōu   cǎo pàn 绿 méng róng    
hán bāo shén guǐ xiè   luò shí fēn qiǎn yuán náo gōng zhī huà dào zhǐ   yǒu xiǎn huì chūn dōng    
chú gǎn zào huà   zǎo chī mèi tóu hán kōng yīn diǎn shì dǒu nán   běi xiàng bèi jiē cóng fēng    
gēn zhū piān néng yùn líng yào   zhǎo shuí shí fēi zhēn lóng xíng shí shù   jiē yǐn péng cóng    
zhōng kǒng huà zuò shí   zhuǎn yùn shǐ xìn fēi rén gōng