黄山诗 其一

清代 魏源
峡壁仙掌立,细路纹在掌。久别莲花峰,十年如更长。 万石相玲珑,叠出群山上。云峦时绝续,泉声日奔放。 泱漭天为岸,扶难感藜杖。绝巅峙峭石,生成非一状。 要知颖露奇,只在蟠根广。奇绝飞来石,何年巧安放。 谓坠上空空,谓崩绝依傍。莫穷结构原,弥惊孤立壮。
xiá xiān zhǎng   wén zài zhǎng jiǔ bié lián huā fēng   shí nián gèng zhǎng
wàn dàn xiāng líng lóng   dié chū qún shān shàng yún luán shí jué   quán shēng bēn fàng
yāng mǎng tiān wèi àn   nán gǎn zhàng jué diān zhì qiào shí   shēng chéng fēi zhuàng
yào zhī yǐng   zhī zài pán gēn guǎng 广 jué fēi lái shí   nián qiǎo ān fàng
wèi zhuì shàng kōng kōng   wèi bēng jué bàng qióng jié gòu yuán   jīng zhuàng