黄山诗 其二

清代 魏源
不知何处云,飞作兹山石。嵯峨各异势,纷诡不一格。 春雷怒万笋,阊阖排戈戟。石腹裂百窍,吞吐云烟百。 雨余云不归,来往此中宅。有时铺作海,万青环一白。 蛟龙恣变现,怒鼓天涛赫。谁凿混沌天,而无斧痕迹。 变幻各纵奇,不复就绳尺。石间松尽眠,石外水皆砉。
zhī chǔ yún   fēi zuò shān shí cuó é shì fēn   guǐ    
chūn léi wàn sǔn   chāng pái shí liè bǎi qiào tūn   yún yān bǎi    
yún guī   lái wǎng zhōng zhái yǒu shí zuò hǎi wàn   qīng huán bái    
jiāo lóng biàn xiàn   tiān tāo shuí záo hùn dùn tiān ér   hén    
biàn huàn zòng   jiù shéng chǐ shí jiān sōng jǐn mián shí   wài shuǐ jiē huò