黄雀痴

唐代 王维
〔杂言走笔〕 黄雀痴。 谓言青[彀,“鸟”代“弓”]是我儿。 一一口衔食。 养得成毛衣。 到大啁啾解游扬。 各自东西南北飞。 薄暮空巢上。 羁雌独自归。 凤凰九雏亦如此。 慎莫愁思憔悴损容辉。
yán zǒu
huáng què chī
wèi yán qīng   gòu     ,“   niǎo       dài gōng ”]
kǒu xián shí
yǎng chéng máo
dào zhōu jiū jiě yóu yáng
dōng 西 nán běi fēi
kōng cháo shàng
guī
fèng huáng jiǔ chú
shèn chóu qiáo cuì sǔn róng huī