黄罴岭

宋代 范成大
薄游每违己,兹行遂登危。峻阪荡胸立,恍若对镜窥。 传呼半空响,濛濛上烟霏。木末见前驱,可望不可追。 跻攀百千盘,有顷身及之。白云叵揽撷,但觉沾人衣。 高木傲烧痕,葱茏茁新荑。春禽断不到,惟有蜀魄啼。 谓非人所寰,居然见锄犁。山农如木客,上下翾以飞。 宁知有康庄,生死安崄巇。室屋了无处,恐尚橧巢栖。 安得拔汝出,王路方清夷。
báo yóu měi wéi   xíng suì dēng wēi jùn bǎn dàng xiōng   huǎng ruò duì jìng kuī
chuán bàn kōng xiǎng   méng méng shàng yān fēi jiàn qián   wàng zhuī
pān bǎi qiān pán   yǒu qǐng shēn zhī bái yún lǎn xié   dàn jué zhān rén
gāo ào shāo hén   cōng lóng zhuó xīn chūn qín duàn dào   wéi yǒu shǔ
wèi fēi rén suǒ huán   rán jiàn chú shān nóng   shàng xià xuān fēi
níng zhī yǒu kāng zhuāng   shēng ān xiǎn shì liǎo chù   kǒng shàng zēng cháo
ān chū   wáng fāng qīng