黄明经俊胤年九十三犹赴闱试诗以壮之

清代 陈恭尹
七待春开便百年,少时朋辈几人全。犹为场屋诸生帽,已谢朝廷养士钱。 老脚登山无万仞,小书盈纸有千篇。知君定是鹰扬老,黄石黄公未足传。
dài chūn kāi biàn 便 bǎi nián   shǎo shí péng bèi rén quán yóu wèi chǎng zhū shēng mào   xiè cháo tíng yǎng shì qián
lǎo jiǎo dēng shān wàn rèn   xiǎo shū yíng zhǐ yǒu qiān piān zhī jūn dìng shì yīng yáng lǎo   huáng shí huáng gōng wèi chuán