黄龙庵访超然上人

明代 高攀龙
山深昼寂寂,樵语声屑屑。一径入青蔼,竹木夏秀洁。 有僧赤脚眠,长啸天地裂。见我掇衣起,坦腹笑咥咥。 任真无盖藏,布怀不曲折。摘茗煮鲜泉,豆芋楚楚设。 充然可供客,足已了不缺。引我看泉石,发兴皆奇绝。 挥手别之去,中心自怡悦。
shān shēn zhòu   qiáo shēng xiè xiè jìng qīng ǎi zhú   xià xiù jié    
yǒu sēng chì jiǎo mián   cháng xiào tiān liè jiàn duō tǎn   xiào    
rèn zhēn gài cáng   huái 怀 zhé zhāi míng zhǔ xiān quán dòu   chǔ chǔ shè    
chōng rán gōng   liǎo quē yǐn kàn quán shí   xīng jiē jué    
huī shǒu bié zhī   zhōng xīn yuè