黄鹂绕碧树

清代 陈洵
桑绿黄鹂翳,春簧叶底,好音时度。户闭烟塘,对清阴送日,离群难赋。 锦笺纵有,暗飘尽、年华风雨。都拚与、镜里流尘自转,欢期何许。 草色危亭又暮。尽闲愁、未关游误。想人世、更谁非寓客,谁是吾土。 便把去来细念,算只有、情如故。看看又惹相思,到门鸥鹭。
sāng 绿 huáng   chūn huáng   hào yīn shí yān táng duì   qīng yīn sòng   qún nán    
jǐn jiān zòng yǒu   àn piāo jǐn nián huá fēng dōu pàn jìng liú chén zhuàn huān          
cǎo wēi tíng yòu jǐn xián chóu wèi guān yóu xiǎng rén shì gèng shuí fēi shuí shì            
biàn 便 lái niàn   suàn zhǐ yǒu qíng kàn kàn yòu xiāng dào mén   ōu