黄陵庙怀古

宋代 李含章
君不见湘山高高湘水碧,泪痕染遍琅玕色。雪浪朝连青草浮,愁云暮向苍梧合。 当年帝女下璇宫,沩汭曾闻礼秩隆。已傍松云开贰室,旋看日月丽重瞳。 鼓琴衣袗天家乐,星轩双曜明珠幄。阿阁都縆素女弦,钧天尽按皇姱曲。 一从刻玉下南天,翠辇金舆不复还。漫比胶舟沈汉水,还同遗剑恸桥山。 桥山一去成千古,九疑天远留灵琐。玉轪难乘悬圃风,明珰空望涔阳浦。 涔阳江浦总魂销,更驾飞龙逐晚潮。帝子扬灵江上瑟,夫君愁思洞庭箫。 瑟希箫歇人何在,里俗传芭犹不改。贝阙珠宫事渺茫,兰桡桂枻空烟霭。 千秋哀怨起骚人,怀古同伤远别情。薜荔秋风山鬼泣,鹧鸪暮雨客船听。 朅来倚棹寻遗躅,古木萧萧阶藓绿。庙火青荧鹿角矶,寒潮呜咽巴陵郭。 屈赋成时书未焚,书生臆论总纷纭。愿将北渚江头水,一洒高唐峡里云。
jūn jiàn xiāng shān gāo gāo xiāng shuǐ   lèi hén rǎn biàn láng gān xuě làng cháo lián qīng cǎo chóu   yún xiàng cāng    
dāng nián xià xuán gōng   wéi ruì céng wén zhì lóng bàng sōng yún kāi èr shì xuán   kàn yuè zhòng tóng    
qín zhěn tiān jie   xīng xuān shuāng yào míng zhū ā dōu gēng xián jūn   tiān jǐn àn huáng kuā    
cóng xià nán tiān   cuì niǎn jīn huán màn jiāo zhōu shěn hàn shuǐ hái   tóng jiàn tòng qiáo shān    
qiáo shān chéng qiān   jiǔ tiān yuǎn liú líng suǒ dài nán chéng xuán fēng míng   dāng kōng wàng cén yáng    
cén yáng jiāng zǒng hún xiāo   gèng jià fēi lóng zhú wǎn cháo yáng líng jiāng shàng   jūn chóu dòng tíng xiāo    
xiāo xiē rén zài   chuán yóu gǎi bèi què zhū gōng shì miǎo máng lán   náo guì kōng yān ǎi    
qiān qiū āi yuàn sāo rén   huái 怀 tóng shāng yuǎn bié qíng qiū fēng shān guǐ zhè   chuán tīng    
qiè lái zhào xún zhuó   xiāo xiāo jiē xiǎn 绿 miào huǒ qīng yíng jiǎo 鹿 hán   cháo líng guō    
chéng shí shū wèi fén   shū shēng lùn zǒng fēn yún yuàn jiāng běi zhǔ jiāng tóu shuǐ   gāo táng xiá yún