黄陵庙和宋欧阳韵

明代 田登
晓泊夷陵舟,停桡问楚俗。叉牙石露锋,葱苍岩放木。 棹歌渔唱隔江闻,江岭嵯峨庙有神。草遮回磴峰回路,过者乞灵自来去。 忆昔佐禹立神功,世代相传碑有故。高峰俯瞰儿孙嶂,举头惟有天在上。 一水奔雷绿绕春,两山刺天青入望。巅崖遗迹似全牛,世牛不全空令愁。 登高长啸暮山隐,风雨潇潇江上舟。
xiǎo líng zhōu   tíng ráo wèn chǔ chā shí fēng cōng   cāng yán fàng    
zhào chàng jiāng wén   jiāng lǐng cuó é miào yǒu shén cǎo zhē huí dèng fēng huí guò   zhě líng lái    
zuǒ shén gōng   shì dài xiāng chuán bēi yǒu gāo fēng kàn ér sūn zhàng   tóu wéi yǒu tiān zài shàng    
shuǐ bēn léi 绿 rào chūn   liǎng shān tiān qīng wàng diān shì quán niú shì   niú quán kōng lìng chóu    
dēng gāo cháng xiào shān yǐn   fēng xiāo xiāo jiāng shàng zhōu