黄葵花

宋代 董嗣杲
天然嫩相烁秋明,淡染鹅裳结束轻。 醉蕊强传金盏侧,赤心长向火轮倾。 四娘蹊上能无种,一点眉间自有情。 不照花根元藉叶,羡他卫足了孤生。
tiān rán nèn xiāng shuò qiū míng   dàn rǎn é shang jié shù qīng  
zuì ruǐ qiáng chuán jīn zhǎn   chì xīn zhǎng xiàng huǒ lún qīng  
niáng shàng néng zhǒng   diǎn méi jiān yǒu qíng  
zhào huā gēn yuán   xiàn wèi le shēng