黄葵

宋代 梁栋
乾坤有正气,间色皆为臣。 名葩据中央,红紫谁敢邻。 倾日不忘君,卫足恐伤身。 冥然无知识,忠孝出本真。 林林天地间,戴履而为人。 明灵秀万物,孰不尊君亲。 嗟嗟叔季后,利欲泯天伦。 邈哉望帝国,产生瑞世珍。 九夏不趋炎,三月不争春。 高秋风露冷,孤标出清尘。 背时还独立,揽芳泪沾巾。
qián kūn yǒu zhèng   jiàn jiē wéi chén  
míng zhōng yāng   hóng shuí gǎn lín  
qīng wàng jūn   wèi kǒng shāng shēn  
míng rán zhī shí   zhōng xiào chū běn zhēn  
lín lín tiān jiān   dài ér wéi rén  
míng líng xiù wàn   shú zūn jūn qīn  
jiē jiē shū hòu   mǐn tiān lún  
miǎo zāi wàng guó   chǎn shēng ruì shì zhēn  
jiǔ xià yán   sān yuè zhēng chūn  
gāo qiū fēng lěng   biāo chū qīng chén  
bèi shí hái   lǎn fāng lèi zhān jīn