黄金篇

宋代 汪灏
神龙乘云雨,利泽始及人。壮士有黄金,颜色乃得伸。 郭穴安足慕,结念在所亲。冰雪闭双扉,饥寒扣凌晨。 入座下声气,辞出难重陈。不待言覼缕,已知情苦辛。 安得探床头,持赠无逡巡。一笑送客去,独坐怡心神。
shén lóng chéng yún   shǐ rén zhuàng shì yǒu huáng jīn   yán nǎi shēn
guō xué ān   jié niàn zài suǒ qīn bīng xuě shuāng fēi   hán kòu líng chén
zuò xià shēng   chū nán zhòng chén dài yán luó   zhī qíng xīn
ān tàn chuáng tóu   chí zèng qūn xún xiào sòng   zuò xīn shén