黄汇征以石草蒲一本相遗石圆而苍小窍数十大

宋代 郑刚中
细腰结垂窠,藏精事生育。 儿已傅翼飞,孤悬尚凭屋。 水仙脱霓裳,美实青如簇。 实尽秋房枯,众窍存虚目。 何人得二物,妙手夸神速。 摩搓小变这,形在质为玉。 徐拾草蒲子,小大量其腹。 一种一根青,有地皆充足。 浸以西山泉,秀色遂可掬。 使我读书舍,凉意无三伏。 常若菰蒋中,静看江湖绿。 奉贶宜有诗,所愧计篇俗。
yāo jié chuí   cáng jīng shì shēng
ér fēi   xuán shàng píng
shuǐ xiān tuō cháng   měi shí qīng
shí jǐn qiū fáng   zhòng qiào cún
rén èr   miào shǒu kuā shén
cuō xiǎo biàn zhè   xíng zài zhì wèi
shí cǎo zi   xiǎo liàng
zhǒng gēn qīng   yǒu jiē chōng
jìn 西 shān quán   xiù suì
shǐ 使 shū shè   liáng sān
cháng ruò jiǎng zhōng   jìng kàn jiāng 绿
fèng kuàng yǒu shī   suǒ kuì piān