黄鹤引

宋代 方资
予生浙东,世业农。总角失所天,稍从里闬儒者游。年十八,婺以充贡。凡八至礼部,始得一青衫。间关二十年,仕不过县令,擢才南阳教授。绍圣改元,实六十五岁矣。秋风忽起,巫告老于有司,适所愿也。谓同志曰:任无补于上下,而退号朝士。婚姻既毕,公私无虞。将买扁舟放浪江湖中,浮家泛宅,誓以此生,非太平之幸民而何。因阅阮田曹所制黄鹤引,爱其词调清高,写为一阕,命稚子歌之,以侑尊焉。 生逢垂拱。不识干戈免田陇。士林书圃终年,庸非天宠。才初阘茸。老去支离何用。浩然归弄。似黄鹤、秋风相送。 尘事塞翁心,浮世庄生梦。漾舟遥指烟波,群山森动。神闲意耸。回首利靰名鞚此情谁共。问几斛、淋浪春瓮。
shēng zhè dōng   shì nóng zǒng jiǎo shī suǒ tiān   shāo cóng hàn zhě yóu nián shí   chōng gòng fán zhì   shǐ qīng shān jiān guān èr shí nián   shì guò xiàn lìng   zhuó cái nán yáng jiào shòu shào shèng gǎi yuán   shí liù shí suì qiū fēng   gào lǎo yǒu   shì suǒ yuàn wèi tóng zhì yuē   rèn shàng xià   ér tuì 退 hào cháo shì hūn yīn   gōng jiāng mǎi piān zhōu fàng làng jiāng zhōng   jiā fàn zhái   shì shēng   fēi tài píng zhī xìng mín ér yīn yuè ruǎn tián cáo suǒ zhì huáng yǐn   ài diào qīng gāo   xiě wèi què   mìng zhì zhī   yòu zūn yān
shēng féng chuí gǒng shí gān miǎn tián lǒng shì lín shū zhōng nián   yōng fēi tiān chǒng cái chū róng lǎo zhī yòng hào rán guī nòng shì huáng qiū fēng xiāng sòng
chén shì sài wēng xīn   shì zhuāng shēng mèng yàng zhōu yáo zhǐ yān   qún shān sēn dòng shén xián sǒng huí shǒu míng kòng qíng shuí gòng wèn lín làng chūn wèng