黄鹤山听雨得清字

元代 揭傒斯
玄扃息深构,虚馆含馀清。潇洒松上来,瑟缩花间鸣。 遥兼夜柝警,细与寒更并。怀亲感离别,抚物愧生成。 土思浩方殷,春声耿逾明。幸及朋知好,达此旦暮情。 北展非穷辕,南山梦归耕。何言托毫素,聊与款平生。
xuán jiōng shēn gòu   guǎn hán qīng xiāo sōng shàng lái   suō huā jiān míng
yáo jiān tuò jǐng   hán gēng bìng huái 怀 qīn gǎn bié   kuì shēng chéng
hào fāng yīn   chūn shēng gěng míng xìng péng zhī hǎo   dàn qíng
běi zhǎn fēi qióng yuán   nán shān mèng guī gēng yán tuō háo   liáo kuǎn píng shēng