黄河

唐代 薛能
何处发昆崙,连乾复浸坤。波浑经雁塞,声振自龙门。 岸裂新冲势,滩馀旧落痕。横沟通海上,远色尽山根。 勇逗三峰坼,雄标四渎尊。湾中秋景树,阔外夕阳村。 沫乱知鱼呴,槎来见鸟蹲。飞沙当白日,凝雾接黄昏。 润可资农亩,清能表帝恩。雨吟堪极目,风度想惊魂。 显瑞龟曾出,阴灵伯固存。盘涡寒渐急,浅濑暑微温。 九曲终柔胜,常流可暗吞。人间无博望,谁复到穷源。
chǔ kūn lún   lián qián jìn kūn hún jīng yàn sāi   shēng zhèn lóng mén
àn liè xīn chōng shì   tān jiù luò hén héng gōu tōng hǎi shàng   yuǎn jǐn shān gēn
yǒng dòu sān fēng chè   xióng biāo zūn wān zhōng qiū jǐng shù   kuò wài yáng cūn
luàn zhī   chá lái jiàn niǎo dūn fēi shā dāng bái   níng jiē huáng hūn
rùn nóng   qīng néng biǎo ēn yín kān   fēng xiǎng jīng hún
xiǎn ruì guī céng chū   yīn líng cún pán hán jiàn   qiǎn lài shǔ wēi wēn
jiǔ zhōng róu shèng   cháng liú àn tūn rén jiān wàng   shuí dào qióng yuán