皇初平故隐

宋代 白玉蟾
昔日登山愿,今年破夏偿。 乘壶斟雪白,独酌判黄昏。 有许松俱老,皆为鹤所房。 能多云擘絮,若个石为羊。 怀古兴三叹,凭高眺八方。 归归天籁起,一我正诗狂。
dēng shān yuàn   jīn nián xià cháng
shèng zhēn xuě bái   zhuó pàn huáng hūn
yǒu sōng lǎo   jiē wèi suǒ fáng
néng duō yún bāi   ruò shí wèi yáng
huái 怀 xīng sān tàn   píng gāo tiào fāng
guī guī tiān lài   zhèng shī kuáng