黄草峡听柔之琴二首

唐代 元稹
胡笳夜奏塞声寒,是我乡音听渐难。 料得小来辛苦学,又因知向峡中弹。 别鹤凄清觉露寒,离声渐咽命雏难。 怜君伴我涪州宿,犹有心情彻夜弹。
jiā zòu sāi shēng hán   shì xiāng yīn tīng jiàn nán
liào de xiǎo lái xīn xué   yòu yīn zhī xiàng xiá zhòng dàn
bié qīng jué hán   shēng jiàn yàn mìng chú nán
lián jūn bàn zhōu 宿   yóu yǒu xīn qíng chè dàn