黄草道衣赞

宋代 刘一止
何草不黄,谁其纺绩。持以售人,得不偿力。居士少贱,组丽是饰。 力贫作奢,终愧于色。居士老愚,山泽放逸。下泽有车,登山着屐。 被此草衣,相羊自适。倦鹄依林,野麋卧石。维此草黄,不失士职。 不以本然,随彼染习。戒哉居士,服之无斁。馀年几何,以永厥德。
cǎo huáng   shuí fǎng chí shòu rén   cháng shì shǎo jiàn   shì shì
pín zuò shē   zhōng kuì shì lǎo   shān fàng xià yǒu chē   dēng shān zhe
bèi cǎo   xiāng yáng shì juàn lín   shí wéi cǎo huáng   shī shì zhí
běn rán   suí rǎn jiè zāi shì   zhī nián   yǒng jué