黄碧

宋代 徐玑
黄碧平沙岸,陂塘柳色春。 水清知酒美,山瘦识民贫。 鸡犬田家静,桑麻岁事新。 相逢行路客,半是永嘉人。
huáng píng shā àn   bēi táng liǔ chūn  
shuǐ qīng zhī jiǔ měi   shān shòu shí mín pín  
quǎn tián jiā jìng   sāng suì shì xīn  
xiāng féng xíng   bàn shì yǒng jiā rén