还东

宋代 陆游
还东寒暑几推移,渐近黄梅细雨时。 窗下兴阑初掩卷,花前技痒又成诗。 囊钱不贮还成癖,官事都捐未免痴。 赖是病躯差胜旧,一杯藜粥且扶衰。
huán dōng hán shǔ tuī   jiàn jìn huáng méi shí
chuāng xià xīng lán chū yǎn juàn   huā qián yǎng yòu chéng shī
náng qián zhù hái chéng   guān shì dōu juān wèi miǎn chī
lài shì bìng chà shèng jiù   bēi zhōu qiě shuāi