环翠亭

宋代 程颢
城居不见万山重,因起高亭破远空。虚旷直疑天宇外,周旋如在画屏中。 凝岚散蔼层层出,削玉排青面面同。暂得登临已忘去,四时佳致属贤公。
chéng jiàn wàn shān zhòng   yīn gāo tíng yuǎn kōng kuàng zhí tiān wài zhōu   xuán zài huà píng zhōng    
níng lán sàn ǎi céng céng chū   xuē pái qīng miàn miàn tóng zàn dēng lín wàng   shí jiā zhì shǔ xián gōng