画马四绝 其四

明代 李东阳
毛骨真疑泼墨成,柳花初点雪分明。秪愁化作苍龙去,闻是当年渥水精。
máo zhēn chéng   liǔ huā chū diǎn xuě fēn míng zhī chóu huà zuò cāng lóng wén   shì dāng nián shuǐ jīng