画马篇为童将军赋

宋代 王称
圣皇览乾驭,天驷流星芒。太乙贶灵异,倏见渥水傍。 神精何权奇,意气尤轩昂。两颧夹明月,四蹄乱秋霜。 早为汗血驹,三载清大荒。长驱掩上征,逸态凌云翔。 骁腾日万里,脱略谁能当。归来骖六龙,殊恩擅中黄。 赐浴天池津,剪拂须鬣张。顾影骄玉姿,含嘶泛清商。 丹青特馀照,对之亦腾骧。驽骀世岂乏,伏枥空成行。
shèng huáng lǎn qián   tiān liú xīng máng tài kuàng líng   shū jiàn shuǐ bàng
shén jīng quán   yóu xuān áng liǎng quán jiā míng yuè   luàn qiū shuāng
zǎo wéi hàn xuè   sān zài qīng huāng cháng yǎn shàng zhēng   tài líng yún xiáng
xiāo téng wàn   tuō lüè shuí néng dāng guī lái cān liù lóng   shū ēn shàn zhōng huáng
tiān chí jīn   jiǎn liè zhāng yǐng jiāo 姿   hán fàn qīng shāng
dān qīng zhào   duì zhī téng xiāng dài shì   kōng chéng háng