画龙歌

元代 贯云石
老墨糊天霹雳死,手擘明珠换眸子。一潜渊泽久不跃,泥活风须色深紫。 虬髯老子家燕城,怒吹九龙无馀灯。手提百尺阴山冰,连云涂作苍龙形。 槎牙爪角随风生,逆鳞射月干戈声。人间仰视玩且听,参辰散落天人惊。 潇湘浮黛蛾眉轻,太行不让蓬莱青。烈风倒雪银河倾,珊瑚盏阔堪不平。 吸来喷出东风迎,春色万国生龙庭。七年旱绝尧生灵,九年涝涨舜不耕。 尔来化作为霖福,为吾大元山海足。
lǎo tiān   shǒu bāi míng zhū huàn móu zi qián yuān jiǔ yuè   huó fēng shēn    
qiú rán lǎo zi jiā yàn chéng   chuī jiǔ lóng dēng shǒu bǎi chǐ yīn shān bīng lián   yún zuò cāng lóng xíng    
chá zhǎo jiǎo suí fēng shēng   lín shè yuè gān shēng rén jiān yǎng shì wán qiě tīng shēn   chén sàn luò tiān rén jīng    
xiāo xiāng dài é méi qīng   tài xíng ràng péng lái qīng liè fēng dào xuě yín qīng shān   zhǎn kuò kān píng    
lái pēn chū dōng fēng yíng   chūn wàn guó shēng lóng tíng nián hàn jué yáo shēng líng jiǔ   nián lào zhǎng shùn gēng    
ěr lái huà zuò wéi lín   wèi yuán shān hǎi