花林示杨彭年秀才莎鸡食蝗

宋代 晁补之
花林远望春阳浮,卒然相值东山头。 犊儿初乳毛物润,鸦子欲哺鸣声柔。 一生会合尽天幸,万事反复非人谋。 倒头且拟醉千日,相如渴病干咽喉。 居贫得田不百亩,天赐时雨苗氤氲。 迟明当熟晚未刈,灾蝗夜至如惊军。 秋风吟茅雨洗瓦,叶上穗落青纷纷。 常嫌莎鸡聒麦垄,纺车细掉喧晨昏。 莎鸡可怜尔吻利,驱蝗逐蝻群披分。 岂惟秋蝉畏螳斧,蝗亦为尔森跳奔。 天下灾蝗凡几郡,安得尔辈盈千群。 扬眉振羽如屯云,尔虽强聒谁烦闻。
huā lín yuǎn wàng chūn yáng   rán xiāng zhí dōng shān tóu
ér chū máo rùn   zi míng shēng róu
shēng huì jǐn tiān xìng   wàn shì fǎn fēi rén móu
dǎo tóu qiě zuì qiān   xiàng bìng qián yān hóu
pín tián bǎi   tiān shí miáo yīn yūn
chí míng dāng shú wǎn wèi   zāi huáng zhì jīng jūn
qiū fēng yín máo   shàng suì luò qīng fēn fēn
cháng xián shā guā mài lǒng   fǎng chē diào xuān chén hūn
shā lián ěr wěn   huáng zhú nǎn qún fēn
wéi qiū chán wèi táng   huáng wéi ěr sēn tiào bēn
tiān xià zāi huáng fán jùn   ān ěr bèi yíng qiān qún
yáng méi zhèn tún yún   ěr suī qiáng guō shuí fán wén