画兰行

清代 屈大均
张公画鹰胜画马,兰竹尤精知者寡。兰师乃是程六无,竹亦仲昭始能写。 写成辄乞我题诗,墨花如雨争淋漓。我欲学兰兰不就,馨香难寄所相思。 多日湘累音响绝,紫茎绿叶无人说。枝枝画出亦离骚,彷佛潇湘见风雪。 兰膏细共露华滴,兰芽乱向春泥茁。稏兰一箭五十花,罗浮生长美人家。 花多人疑是蕙草,花少乃是真兰葩。为兰为蕙总芳芬,兰蕙繇来本一身。 画手写多休写少,一花即是一幽人。
zhāng gōng huà yīng shèng huà   lán zhú yóu jīng zhī zhě guǎ lán shī nǎi shì chéng liù   zhú zhòng zhāo shǐ néng xiě
xiě chéng zhé shī   huā zhēng lín xué lán lán jiù   xīn xiāng nán suǒ xiāng
duō xiāng lèi yīn xiǎng jué   jīng 绿 rén shuō zhī zhī huà chū sāo   páng xiāo xiāng jiàn fēng xuě
lán gāo gòng huá   lán luàn xiàng chūn zhuó lán jiàn shí huā   luó shēng zhǎng měi rén jiā
huā duō rén shì huì cǎo   huā shǎo nǎi shì zhēn lán wèi lán wèi huì zǒng fāng fēn   lán huì yáo lái běn shēn
huà shǒu xiě duō xiū xiě shǎo   huā shì yōu rén