话旧行

宋代 单人耘
秋涛捲大江,轫发车站后。夜黑山浓腻,雨细风辐辏。 画意未须萌,诗锋忽暗斗。暂忘案牍劳,却话童年旧。 江村春方滋,汀柳拂清昼。矫健随师履,咿唔亲句读。 稚拙情多违,虔敬胸无垢。夜半风啸竹,草堂雨垂柚。 味得诗书腴,学共金石镂。孰知堕尘纲,迢递逐声臭。 嗟当而立年,运厄类舟覆。浦镇春芜绿,抱儿惭喙咮。 煤城电厂明,执铎为学究。情爱在何许,帝阍高难叩。 偶访矿工家,野篱老红皱。其人多朴讷,终岁凿坤轴。 煤屑沾衣归,就食不遑漱。妻孥喜远客,盘案堆饤饾。 别时月坠野,平林灯似绣。笔触寓烟煤,粗豪在肘袖。 投诗“快哉亭,”此意稍泄漏。始知方寸外,乃有大宇宙。 既隔三十年,记忆时一透。往揖彭城雨,或可贾汪逗。 念彼温粹颜,返我花甲幼。矿工与画师,皆有真诠授。 真诠不可泯,愿向朋侪售。诗成三步内,逸思每驰骤。 师德传江浦,要言铭座右。千帆黑压云,片日红熏岫。 一悟得虚灵,魔道两无咎。痴咏有至东,不啻银瓮富。 敢信郑子言,读我诗者寿。
qiū tāo juǎn jiāng   rèn chē zhàn hòu hēi shān nóng   fēng còu
huà wèi méng   shī fēng àn dòu zàn wàng àn láo   què huà tóng nián jiù
jiāng cūn chūn fāng   tīng liǔ qīng zhòu jiǎo jiàn suí shī   qīn dòu
zhì zhuō qíng duō wéi   qián jìng xiōng gòu bàn fēng xiào zhú   cǎo táng chuí yòu
wèi shī shū   xué gòng jīn shí lòu shú zhī duò chén gāng   tiáo zhú shēng chòu
jiē dāng ér nián   yùn è lèi zhōu zhèn chūn 绿   bào ér cán huì zhòu
méi chéng diàn chǎng míng   zhí duó wéi xué jiū qíng ài zài   hūn gāo nán kòu
ǒu fǎng 访 kuàng gōng jiā   lǎo hóng zhòu rén duō   zhōng suì záo kūn zhóu
méi xiè zhān guī   jiù shí huáng shù yuǎn   pán àn duī dìng dòu
bié shí yuè zhuì   píng lín dēng shì xiù chù yān méi   háo zài zhǒu xiù
tóu shī   kuài zāi tíng     ,” shāo xiè lòu shǐ zhī fāng cùn   wài nǎi yǒu
sān shí nián   shí tòu wǎng péng chéng   huò jiǎ wāng dòu
niàn wēn cuì yán   fǎn huā jiǎ yòu kuàng gōng huà shī   jiē yǒu zhēn quán shòu
zhēn quán mǐn   yuàn xiàng péng chái shòu shī chéng sān nèi   měi chí zhòu
shī chuán jiāng   yào yán míng zuò yòu qiān fān hēi yún   piàn hóng xūn xiù
líng   dào liǎng jiù chī yǒng yǒu zhì dōng   chì yín wèng
gǎn xìn zhèng zi yán   shī zhě shòu 寿